Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 138:

Chương trước Chương sau

của những bạo loạn vụn vặt kia kể đến sự tức giận của giáo sư Minh.

Biệt thự của Lê Minh.

“Ba…” Tiếng tát vang lên rõ mồn một.

Ngay sau đó là tiếng quát tháo ẩn chứa sự phẫn nộ ghê gớm.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Thằng nhãi thối, thành sự thì ít mà bại sự thì nhiều. một con oắt con cũng bắt kh xong.” Lê Minh chỉ tay vào Hoàng Vũ mà mắng. Bao nhiêu nỗi bực dọc của ta trong m ngày qua đều dồn cả vào giây phút này.

Ông ta cùng đám của vừa vội vã trở về từ Nhật Hạ, ngay lập tức đã thả ra vài trăm tên ác quỷ bị biến đổi vào Vũ Ninh. Giờ này, ta đang muốn l con tin ra uy h.i.ế.p Tuấn Kiệt xả nỗi hận ở vòng đàm phán thì mới hay tin thằng con vô dụng của đã thất bại.

“Cha, cô ta nhảy cửa sổ chạy trốn, chắc là tới bên Hùng Thiên, con cho đến dò xét vài lần nhưng chưa được, bọn chúng được bảo vệ khắt khe.” ta bỏ qua đau đớn trên mặt ôm l cánh tay Lê Minh lắc: “Cha đại tài của con, cha thử xem cách nào kh ạ.”

“Cút!” Lê Minh trừng mắt quát.

Hoàng Vũ ấm ức bu tay, ôm má mắt rưng rưng. Gương mặt ta vẫn còn chưa l lại được phong độ đâu, lão cha này đúng là kh biết chọn chỗ mà xuống tay, giờ còn gào như vậy.

Các cụ câu hổ dữ kh ăn thịt con, nhưng với cha này, mọi thứ đều thể.

Hoàng Vũ kh giấu nổi ánh mắt khiếp sợ len lén sang.

“Mày còn là đàn kh hả, chả được tích sự gì, mau cút cho khuất mắt tao.” Lê Minh th bộ dáng như tức phụ của Hoàng Vũ càng th ghét bỏ, lớn tiếng mắng. Th ta kh nhúc nhích ta tiện tay cầm lọ hoa ném mạnh tới phía ta.

Hoàng Vũ trợn mắt, hoảng hốt ba chân bốn cẳng bỏ chạy, ra tới sau cánh cửa mới dám ôm n.g.ự.c nói vọng vào: “Con mụ kia nhờ con n lại với cha, bí mật bà ta giữ cũng thể đem bán cho kẻ khác, bảo cha xem xét việc hợp tác với bà ta đ.”

Nói Hoàng Vũ như vừa mọc cánh ở chân, vèo một cái biến mất.

ngu mới ở chỗ này.

“Phi!” Lê Minh nhổ ra một bãi nước bọt. Chỉ là một ả đàn bà thối tha mà cũng dám ra ều kiện với ta ? Đúng là coi trời bằng vung, cò kè mặc cả với cả thần chết.

Đã vậy, ta kh ngại chơi đùa một phen.

“Chúng mày gọi Võ Khánh tới đây cho tao.” Lê Minh chỉ tay ra lệnh cho thuộc hạ. Đám đó nghe lệnh như được ân xá, lập tức thối lui ra ngoài.

Căn phòng chỉ còn lại một đống lộn xộn.

Ông ta hừ mũi, chắp tay sau lưng tới bàn làm việc ngồi phịch xuống ghế, tập hồ sơ giám định mã gen của Tuấn Kiệt, ánh mắt lóe lên tia gian ác, miệng lẩm bẩm: “Lê Tuấn, thì ra bao năm qua đã luôn giấu , chính biết tất cả nhưng lại đứng ngoài thọc gậy bánh xe, lần này sẽ kh chỉ đơn giản là đuổi cổ ra khỏi dòng họ như xưa, mà thứ muốn chính là mạng của cả nhà các .”

Tia nắng bình minh vàng tươi qua khung cửa chiếu vào gương mặt ngoan lệ của Lê Minh, hốc mắt hung ác của ta ẩn sau chiếc kính gọng vàng kết hợp cùng mái tóc hoa râm và chiếc áo blue, qua gã đàn này chẳng khác gì một tên bác sĩ biến thái trong bộ phim kinh dị về giải phẫu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-138.html.]

Ánh nắng đẹp là thế, vậy mà chiếu lên trên Lê Minh chả khác gì là phí phạm của trời.

Bởi soi rọi được chút nào đâu, bên cạnh ta vẫn chỉ một màu u ám c.h.ế.t chóc.

Biết bao sinh linh vì ta mà kh còn, biết bao nỗi đau đớn do đầu óc bệnh hoạn của ta sáng kiến ra.

Tất cả linh hồn oan khuất đó như đang ẩn khuất vây qu l ta đòi mạng.

Lê Minh ôm đầu suy nghĩ một lát, sau đó ta tiếp tục ban ra vài mệnh lệnh khác, bầu kh khí tại viện nghiên cứu khoa học vì thế nên vẻ gấp gáp chả kém gì ở Hùng Thiên.

Lúc này Đoàn đang cùng của sắp xếp vài thứ. Toàn bộ nhân viên là thường đã được th báo nghỉ dưỡng tại nhà, nhận khoản tiền lớn đủ để thể du lịch cùng gia đình hoặc rủng rỉnh nghỉ ngơi một thời gian nên chẳng ai oán thán, tin tức cũng kh bị đồn đoán quá phô trương trên các phương tiện th tin nên về cơ bản, những gì đang diễn ra ở Hùng Thiên kh quá gây chú ý.

Chỉ là với những trong cuộc như Lê Minh, ta hiểu rõ, Hùng Thiên đang chuẩn bị cho cuộc chiến.

Hùng Thiên và viện nghiên cứu khoa học.

Hai địa chỉ ở hai phía đối lập, Vũ Ninh vô hình chung đã trở thành một chiến trường phân chia địa bàn rõ ràng. Kh ai bảo ai đều ngầm chuẩn bị cho của .

Sau khi nắm bắt được tình hình. Tuấn Kiệt liền th báo sơ qua tình huống cho Lê Tuấn, nghe xong nhắc nhở cần chuẩn bị chu đáo, cũng như để thể yên tâm thì nên lặng lẽ gửi mật thư cho cơ quan chính phủ.

Thời gian cứ thế trôi qua, Nhật Ly tỉnh dậy đã là trưa hôm sau. Cô chống tay ngồi dậy toàn thân ê nhức rã rời. Đúng là hoang dâm vô độ sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe… Cô tấm tắc đồng ý với quan ểm của quan lại ngày xưa mỗi khi khuyên giải vua chúa.

Nhật Ly nheo mắt ra ánh nắng bên ngoài, sau đó khỏa thân bước khỏi giường vào nhà tắm. Vài giây sau vang ra tiếng nước róc rách chảy, cô đứng dưới vòi nước, để làn nước ấm mơn trớn cơ thể . Chợt đầu óc lại bất giác nhớ lại cảnh tượng dâm mỹ tối qua. Nhớ về lời nói và hành động của khi lập tức khiến cả Nhật Ly đều nóng bừng bừng thẹn thùng.

Dòng dịch trắng đục theo làn nước ấm chảy ra từ khe đùi cô ngoằn ngoèo xuôi xuống, hòa vào nước biến mất. Cả thân cô lốm đốm vết ban hồng ám . đàn này đúng là muốn gieo giống vào cô mà ên cuồng phóng thích vô kể. Thế nên dòng mật dịch mới nhiều đến vậy, tuôn ra mãi kh ngừng.

Nghĩ tới tương lai bên những đứa trẻ của , khóe môi Nhật Ly liền cong lên vui vẻ. Cô đặt tay lên bụng cảm giác hạnh phúc lập tức lan tràn khắp toàn thân, nâng nâng khó tả. Đúng là mong cô sẽ sinh cho những đứa trẻ ngộ nghĩnh đáng yêu, hiểu chuyện là kết tinh tình yêu của hai .

Gia Ly dòng chảy tuôn ra lại cau mày thoáng chút lo lắng, kh biết nếu chiến tr xảy ra, các con của cô sẽ thế nào. Nhưng nếu cuộc chiến này là nhằm vào Tuấn Kiệt, cho dù hy sinh thật nhiều cô cũng sẽ sát cánh bên , kh thể để rơi vào trong tay đám bệnh hoạn kia được.

Nhưng bằng gì? Bản thân cô so với đám kia kh bằng một đầu ngón tay. Cô l gì để huênh hoang như thế.

Bọn họ khác gì yêu quái còn cô là một thường yếu đuối lại muốn bảo vệ là đường tăng?

Quấn chiếc khăn ngang , Nhật Ly vừa ra ngoài thì cánh cửa phòng cũng mở, Tuấn Kiệt quần áo gọn gàng, gương mặt sáng sủa của được thỏa mãn nhục dục. mang theo khay đồ ăn vào. Vừa th bộ dáng của Nhật Ly, em bên dưới liền rục rịch thức tỉnh.

Đặt chiếc khay xuống bên cạnh bàn, tiến tới bên cạnh cầm chiếc khăn giúp cô lau tóc ân cần hỏi han: “Em đỡ mệt chưa?”

“Em khỏe .” Nhật Ly sợ lo lắng thành thật đáp.

“Vậy à?” Tuấn Kiệt mỉm cười, động tác lau, s tóc cũng nh hơn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...