Anh Tôi Thừa Kế Tài Sản, Còn Tôi Thừa Kế Một Túi Rác
Mẹ ném một túi nhựa xuống ngay mặt , giọng điệu dửng dưng đến lạnh nhạt: “Cái là của con.”
cúi đầu xuống, ánh mắt lướt qua một cách chậm rãi như thể dám tin.
Đó là một túi rác màu đen, miệng túi buộc , để hở một góc vải hoa bạc màu theo năm tháng.
Chỉ cần thoáng qua, nhận ngay.
Đó là chiếc áo bông cũ của bà nội.
Ở đầu bên của chiếc bàn ăn, một chồng giấy tờ xếp ngay ngắn và trải gọn gàng. Sổ đỏ, giấy đăng ký xe, sổ tiết kiệm ngân hàng trai đang cầm bút, bình thản ký từng tờ một, như thể tất cả những điều vốn dĩ thuộc về từ lâu.
Năm trăm vạn.
Toàn bộ đều là của .
Còn phần của , chỉ là cái túi rác lặng lẽ chân, ai buồn để ý.
Bà nội mất hai năm .
Những bộ quần áo cũ kỹ , chính là những thứ cuối cùng bà để thế gian.
Cũng là những thứ cuối cùng mà thể mang khỏi ngôi nhà , nơi vốn dĩ từng thật sự thuộc về .
Chưa có bình luận nào.